THẾ NÀO LÀ “LUYỆN CÔNG ĐẮC KHÍ
“Đắc khí” là từ sử dụng trong Hoàng đế Nội Kinh. Nó chỉ về lúc tiến hành châm kim, bệnh nhân cảm thấy buồn, tê, nặng, trướng hoặc như là cảm giác có “điện”, có cảm giác năng lượng gì đó chạy trong cơ thể.
Gần đây trong Khí công cũng dùng từ “Đắc khí”, là chỉ về người luyện công sau khi luyện được một thời gian nhất định, thấy toàn thân thư giãn, hô hấp đều, chậm, ý niệm tập trung. Cơ thể người tập cảm giác thoải mái, dễ chịu, nhiều năng lượng, yêu đời, hạnh phúc, bình an.
Cũng có người trong lúc luyện công có những cảm giác rõ ràng về nội khí vận hành trong cơ thể, trên các đường kinh lạc hoặc bộ vị nào đó.
Ở bộ vị trong cơ thể cảm thấy “máy động” đè nặng, tê, ngứa toàn thân hoặc tay chân và có những bộ vị điều Ý dẫn Khí thì cảm thấy “nóng” – sinh nhiệt.
Người tập luyện thể thao thấy dai sức hơn, đỡ mệt và hồi phục nhanh. Người đi chữa bệnh cho người khác thấy ít mệt, tránh được bình thông nhau và người được chữa mau khỏi hơn và nhiều trường hợp điển hình khác nữa tuỳ từng biểu hiện.
Nói tóm lại, xuất hiện các khí là chỉ về phương pháp luyện công đã nắm vững được các bước tập, tạp niệm tương đối giảm bớt, luyện tập chăm chỉ thường xuyên và phù hợp có thể nói là Đúng – Đủ – Đều. Cũng có thể nói là đã có được công phu sơ bộ, đã có được hiệu quả trị liệu nhất định, song chú ý là : không cần theo dõi hiện tượng “Đắc khí” mà cần sao toàn thân “Tùng” “Tĩnh” (thư giãn, yên tĩnh).
Người tập biết vậy để kiên trì tập luyện, nếu tập tốt thì tự nhiên “đắc khí” mà không cần phải tìm cầu, thực ra tìm cũng có đâu, nếu chưa đạt cũng không sao quan trọng là sự chăm chỉ luyện tập hàng ngày.