KHÍ CÔNG VỚI ĐỘT QUỴ
Anh ơi, anh không thể ốm được, trước thì có con nhỏ, sau thì có mẹ già.
Hôm qua, giữa cuộc họp quan trọng, anh Hoàng 43 tuổi đột nhiên đặt tay lên ngực, mặt tái nhợt: “Xin lỗi… tôi cần nghỉ một chút.” Đêm trước, ba anh nhập viện cấp cứu. Sáng sớm, vợ sốt cao. Chiều nay, con trai cần đưa đi nộp hồ sơ đại học. Mà dự án công ty không thể trì hoãn.
Anh như một chiếc cần cẩu ở công trường – luôn phải nâng hết tải trọng, không bao giờ được nghỉ. Nhưng ngay cả cần cẩu cũng cần bảo dưỡng, chứ đâu phải máy móc nào cũng chạy mãi không hỏng.
Trái tim của một người đàn ông trung niên
Có ai hiểu được cái cảm giác khi thức dậy lúc 5 giờ sáng, trong đầu đã bắt đầu lên kế hoạch cho cả ngày không? Cơm canh cho gia đình, công việc tại công ty, điện thoại thăm hỏi ba mẹ ở quê, tiền học phí con, tiền thuốc cho ba… Như một tài xế xe buýt vậy, phải chở cả thế giới trên vai mình.
“Em biết không,” anh Tuấn 45 tuổi nói với tôi, “có đêm anh nằm nghe tiếng thở của ba mẹ, của vợ con, anh cảm thấy như mình là cái cột chống đỡ cho cả căn nhà. Mình gãy, cả nhà đổ sập.”
Đó chính là nỗi lòng của hàng triệu người đàn ông, người phụ nữ trung niên. Chúng ta như những ngọn nến – sáng để thắp sáng cho người khác, nhưng chính mình lại tự thiêu cháy dần.
Khi cơ thể bắt đầu “báo động”
Ai trong chúng ta chưa từng trải qua cảm giác tim đập nhanh khi nghĩ về tiền bạc? Chưa từng cảm thấy vai gáy tê cứng sau những đêm thức trăn trở? Chưa từng thức giấc lúc 3 giờ sáng vì lo lắng không ngủ lại được?
Cơ thể chúng ta như một chiếc xe ô tô đã chạy 200,000 km. Còn chạy được, nhưng tiếng động cơ đã khác, phanh không còn nhạy như xưa, đèn báo dầu thỉnh thoảng sáng lên cảnh báo. Mà chúng ta vẫn cứ ép nó chạy, vì đường còn dài, người cần chở còn nhiều.
Chị Mai, 41 tuổi, học viên lớp căn bản mỗi tối đều phải xoa thuốc dầu lên thái dương vì đau đầu. “Em sợ nhất là ngày nào đó mình đổ bệnh,” chị nói, “không phải sợ chết, mà sợ không còn lo được cho gia đình.”
Tại sao chúng ta “không được phép ốm”?
Chúng ta như cây tre giữa vườn. Phía dưới là rễ già cần che chở (cha mẹ), phía trên là chồi non cần nuôi dưỡng (con cái). Thân tre gãy, cả vườn đổ.
Mỗi ngày chúng ta phải:
• 5h sáng dậy chuẩn bị cơm cho cả nhà
• Trưa gọi hỏi thăm ba mẹ ở quê
• Chiều về kiểm tra bài, lo đưa đón con, lo việc nhà
• Tối thức khuya lo công việc còn dang dở
Những nỗi lo cứ đeo bám:
• “Tôi ngã bệnh thì ai lo cho gia đình?”
• “Nghỉ việc thì lấy tiền đâu trả viện phí?”
• “Con đang lớp 12, không thể thiếu ba/má”
• “Ba mẹ 70 tuổi, cần tôi khỏe để chăm sóc”
Có giải pháp nào “tức thì” không?
Có. Đó là điều đơn giản nhất chúng ta vẫn làm mỗi ngày: Thở đúng.
Hơi thở – món quà đơn giản nhất của thiên nhiên
Bạn có biết không, khi đứa trẻ sơ sinh ra đời, điều đầu tiên nó làm là khóc – để khai thông hơi thở? Và khi người ta lìa đời, điều cuối cùng cũng là hơi thở? Vậy mà chúng ta lại quên mất điều quan trọng nhất này.
Thở Khí Công giống như việc tưới nước cho cây. Cây khát nước thì héo úa, nhưng chỉ cần tưới đều đặn, nó lại xanh tươi trở lại. Cơ thể chúng ta cũng thế, chỉ cần thở đúng cách, nó tự phục hồi năng lượng.
Thầy Tổ GSTS KH Bùi Quốc Châu có nói: Âm Dương Khí Công là công cụ sạc pin tuyệt vời cho cơ thể người.
Câu chuyện nhỏ thay đổi cuộc đời
Anh Dũng, giám đốc một công ty nhỏ, từng kể với tôi: “Trước đây, cứ có cuộc họp căng thẳng là tôi đau đầu cả ngày. Uống thuốc giảm đau hoài cũng lo hại gan. Một hôm, người bạn dạy tôi thở Khí Công trước khi vào phòng họp. Lạ thật, đầu óc tỉnh táo hơn, nói chuyện với khách hàng tự tin hơn.”
Chị Lan, y tá trực đêm, chia sẻ: “Công việc áp lực, về nhà thường cáu gắt với con. Con tôi hay hỏi ‘Tại sao má cứ giận hoài?’ Từ khi biết thở để bình tĩnh, con tôi nói má dễ thương hơn. Chỉ vậy thôi mà tôi thấy hạnh phúc lắm.”
Thở – đơn giản như việc pha trà
Bạn còn nhớ lần đầu học pha trà không? Tưởng khó lắm, nhưng thực ra chỉ cần nước sôi, lá trà, và một chút kiên nhẫn. Thở cũng vậy, ai cũng biết thở, nhưng thở đúng cách cần học một chút.
Ngồi ở đâu cũng được – ghế văn phòng, ghế nhà, thậm chí trên xe buýt đang kẹt xe cũng được. Vừa họp vừa thở, vừa thuyết trình vừa thở khí công. Đi bộ, đạp xe, chơi cầu lông, pickleball, bóng bàn… đều có thể thở được.
Chỉ 5 phút mỗi lần – chính mình với hơi thở kỳ diệu.
Sáng dậy năm phút. Trưa nghỉ năm phút. Tối trước khi ngủ năm phút. Như việc đánh răng vậy, thành thói quen tự nhiên.
1. Khi con cái lớn khôn
“Ba ơi, sao ba làm gì vậy?” – con trai anh Minh hỏi một hôm.
” Ba đang tập thở để khỏe mạnh chăm sóc con ấy.” Anh Minh mỉm cười. “Con có muốn tập cùng ba không?”
Giờ đây, mỗi tối trước khi ngủ, bố con anh Minh đều tập thở cùng nhau. “Con trai tôi nói tập thở với ba, ngủ ngon hơn, sáng dậy tỉnh táo để học.” Anh Minh kể.
2. Khi ba mẹ già đi
Ba mẹ ơi, con biết ba mẹ vất vả lắm. Con thấy ba mẹ mỗi ngày đều lo từ sáng đến tối. Nhưng con muốn ba mẹ cũng yêu thương bản thân một chút. Mười lăm phút thở đúng mỗi ngày không nhiều, nhưng nó có thể giúp ba mẹ khỏe mạnh hơn, vui vẻ hơn.
Con không cần ba mẹ hy sinh tất cả cho con. Con chỉ cần ba mẹ khỏe mạnh, hạnh phúc. Vì khi ba mẹ khỏe, con mới yên tâm. Khi ba mẹ vui, con cũng vui theo.
3. Những lời vợ chồng chưa thổ lộ
Anh à, em biết anh áp lực lắm. Nhưng sức khỏe của anh cũng là sức khỏe của cả gia đình này. Em không muốn thấy anh cứ căng thẳng, mệt mỏi. Mười lăm phút mỗi ngày để chăm sóc bản thân, không phải lãng phí thời gian đâu anh. Đó là anh đang đầu tư cho tương lai của chúng ta.
Chúng ta đã cùng nhau vượt qua biết bao khó khăn. Lần này cũng vậy, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua. Nhưng trước tiên, anh phải khỏe mạnh đã.
Bắt đầu từ hôm nay
Nếu bạn đang đọc những dòng này vào buổi sáng, hãy thở đúng trước khi bắt đầu ngày mới. Nếu đang đọc lúc trưa, hãy dành năm phút thở thay vì lướt điện thoại. Nếu đang đọc buổi tối, hãy thở để xả tan mệt mỏi cả ngày.
Bạn không cần phải hoàn hảo ngay từ đầu. Không cần phải thở đúng chuẩn như các thầy. Chỉ cần bắt đầu. Như việc học đi học nói hồi nhỏ, ban đầu loạng choạng, rồi sẽ vững vàng.
Thở Khí Công không phải phép màu, nhưng nó là món quà mà thiên nhiên dành tặng cho chúng ta. Món quà của sự bình an giữa cuộc sống hối hả, của sức khỏe giữa những áp lực, của tình yêu thương dành cho chính mình.
Lời cuối
Hôm nay, ngay bây giờ, hãy đặt tay lên trái tim, cảm nhận nhịp đập của nó. Nó đã đập không ngừng nghỉ bao nhiêu năm để giữ cho bạn sống. Bạn có yêu thương nó không? Bạn có muốn nó khỏe mạnh để tiếp tục yêu thương gia đình không?
Nếu có, hãy bắt đầu bằng một hơi thở đúng. Và nói với chính mình: “Tôi xứng đáng được khỏe mạnh. Gia đình tôi cần tôi khỏe mạnh. Và tôi sẽ chăm sóc mình bằng cách thở đúng cách.”
Chăm sóc bản thân không phải ích kỷ. Đó là trách nhiệm với những người mình yêu thương nhất.
Hãy bình luận “KHÍ CÔNG” để được mời học thử cách thở đúng.
Vì một cuộc sống an yên, khỏe mạnh, và tràn đầy yêu thương.